TRANG CHỦ
    GỐM CỔ GÒ SÀNH
    BẢO TÀNG GỐM GÒ SÀNH
      - Gốm Thờ Tự
      - Gốm Ngự Dụng
      - Gốm Thương Mại
      - Hoạt động và sự kiện
    TƯ LIỆU VÀ NGHIÊN CỨU
    BÌNH ĐỊNH XƯA VÀ NAY
      - Võ Nghệ
      - Ẩm Thực
      - Văn Học
      - Âm Nhạc
    TỪ TRONG DI SẢN
    ẢNH GOSANH.VN
    VIDEO
    LIÊN KẾT
 Khách Thăm: 001075149
< d>
< d>
< d>
< d>
< d>
 
Thơ Chăm (chùm thơ)
20.04.2008 20:09 - 2432

Xem hình
Vũ khúc Champa
Lễ hội dân tộc Katê Chăm diễn ra từ 2 đến 4/10. Nhân dịp này tuyển tập "Tagalau 6", tập hợp những sáng tác, sưu tầm, nghiên cứu về văn hóa Chăm do nhà thơ Inrasara chủ biên sẽ được phát hành. Xin giới thiệu sáng tác của một số nhà thơ trong tuyển tập này.

Inrasara

Anh Đạm 

Có người thơ tấp tểnh đi buôn
lận lưng ít nắng quê làm vốn
đi, cứ đi phiêu giạt đất trần
chân sạn, buồn đầy, hai tay trắng

Hai mươi năm trở lại xóm thôn
cũ tiếng bò trưa, vầng trăng muộn
mới điệu cười, lạ nhịp sống

Hốt nhiên
chàng úp mặt
khóc oà

Trà Ma Hani

Em đồng nội lang thang sông suối, bàn chân trần nhỏ bé; em mưa núi nắng đồi, lũ đồng bão cát, bãi nắng pha rang cháy da, cũng là em tuyết laval cắt thịt,

Em băng rừng vắt Tây Nguyên run người, chính là em ru rú khu ổ chuột Sài Gòn co ro đời tái nhợt em

Chòi rách miền tây loạt xoạt bọn trộm rình và em năm sao hotel Tokyo Genève ấm nồng hai hàng lính canh đứng

em nước mắt tủi hổ và em tiếng cười giòn tan, em bóng tối và em ánh sáng, em búi tóc dính bùn qua đêm và em má môi đường đường son phấn giày cao gót nện phố du du

Em khôn ngoan thổ cẩm lời lỗ tính toán miệt mài chi li và em lãng đãng ngây thơ dại khờ em, hoa xương rồng và nắng em

Em lễ rija praung cổ tay tròn uốn cong điệu biyen, tiaung mê đắm đám trai làng theo em nhịp nhịp nhịp linga tiếng hát em hút hồn gió salatan quét cuồng nộ vào đồi trọc quê hương

Tên em vang vào gió vào nắng vào khoảng rỗng đường biên được và mất, yêu và ghét giữa vô danh và vinh quang trong có mặt và vắng mặt của hữu hạn và vô hạn

Em đay nghiến tôi và em xoa dịu buồn tôi, em phấn khích vui tôi và em nhụt chí nam nhi tang bồng hồ thỉ tôi, em khai mở khả tính tôi và em còng khóa tự do Tiger bật nút trúng thưởng tôi, bơm phồng đàn ông bất thường nổi hứng vô độ ba gai mất trật tự tôi và em vắt xẹp lép thần xác hạn định tôi

Em cháy bỏng tôi và em nguội lạnh tôi, em vẫy gọi và xô đẩy, quyết liệt và rũ mệt, em lễ hội của tiệc tùng shiva dionysos tôi, hy vọng và tuyệt vọng của tôi, tủi hổ và kiêu hãnh của tôi từ

Đáy của đáy của đáy đời em ngoi lên ngóc lên đứng lên là
Em của tôi mãi mãi là của và cho tôi.

Khi đất và lửa bất ngờ xộc đến mang em đi.
Vĩnh viễn.

Kẻ quê hương

Những người chị Chakleng
ngồi lấn cả đêm
những người chị lưng phản
ngồi quên lấy chồng
vòm vú teo không biết.

Những bà mẹ Hamu Chrauk
đầu đội giành lu rao bán
khắp phố cùng thôn
suốt ngày đêm
tiếng rao dội luôn vào giấc mớ
ai … lu, trã, nồi, trách… khôôông…

Những chàng trai Pabblap
kì hồ chiet gha harơk lên vai

gánh dọc thế kỉ hai mươi
không lần ngưng nghỉ.

Những ông anh của tôi
những người chị của tôi.

Jalau Anưk

Nhắn em

Mùa đã thức
Xaranai đã véo von từ cõi xa xăm gọi bừng mặt trời ngái ngủ
Gọi lùi bước Yang toan đi
Gọi giật hồn tha ma lảng vảng
Gọi ầm ầm tapuk bhaw
Gọi phụt mạch nước ngầm trên mảnh vườn bén liếc gót chân thô

Mùa đã thức
Gọi về vạn bước tha hương
Dội vào nghìn trùng xó xỉnh:
âm u
bẩn thỉu
nhọc nhằn
ti tiện

Về đi em!
wơn Katê
Tamia tadik
Làm duyên con gái
Đội chiếc buk xưa
Đong đưa hanrak

Về đi em!
Khét hanh mùi nắng
Khát gầy mùi mưa
Mặn nồng mùi biển

Thôi miên anh về lại … đợi mùa.

NG.

Ai như em - dán dính mình bằng quần Jean, áo pull, bầm môi như máu ứa?

Ai như em - bập bẹ Chăm, Kinh, nụ cười ngượng nghịu, dáng đi mùa dịch gia cầm - avian flu?

Ai như em - ném vào nhân gian cái nhìn bạc bẽo, cơn đói tờ giấy bạc, giấc mơ nail-doer, hơi thở overseas?

Ngỡ ngàng quá em ơi! - đời bỗng dưng trở thành một chuỗi phản ứng hóa học trong phòng thí nghiệm - sau tạp nhạp hỗn hợp, sản phẩm thu được là một mớ shit of globalization.

Tôi

Nhễ nhại mồ hôi, xé lòng cơn đau đêm, lập cập run - bi mìn sót lại.

Mẹ dội tôi vào đời, khóc oang oang, nhầy nhụa chiếc phòng, quờ quạng trong đặc sệt bóng tối, phủ lên palei gánh nặng một đời người.

Loài quạ thét trong đêm, tan tác bầy cú vọ, tiếng khóc vỡ òa đánh thức bầy gà lười gáy tinh mơ.

Đi - cha tôi đi - cánh tay trần gầy guộc, lôi không nổi bầy ngôn ngữ nằm sâu dưới vực, chiếc tàu gặp nạn, chìm vùi illimo.

Tôi - cái thằng tôi - trơ trẽn vỗ ngực, ngủ vùi cùng cái mác bảnh choẹ, láng coóng một cái đầu to hai mái - rỗng tuếch bên trong, tỉnh vội - soi gương thấy mình cũng chỉ là cái thằng Klu khờ khạo, mút mục ngón tay cái mà cứ tưởng là núm vú mẹ nâng niu ngày chào đời.

Gửi bạn

Đừng trách tao sao không cùng tụi mày luý tuý men say, hùng hục sức trai tơ bên những ả bắt đầu cuộc đời lúc chiều chạng vạng!

Đừng trách tao sao không chịu soi gương lượm lặt những cọng tóc bạc lấm tấm như những rác vôi vãi bậy dưới chân tường cao ốc phết qua loa!

Đừng trách tao sao không tự thấy mình cô độc quá đỗi, rách túi mà chẳng có gì lọt thỏm bạn đường, ngơ ngác buồn mấy đứa nhỏ xin ăn!

Đừng trách tao! Đừng trách – khi trái đất vẫn còn, lòng người vẫn ấm những mùa đông, tầng ozon vẫn chưa thủng hẳn, tia cực tím vốn chỉ rọi lẻ tẻ xuống đời những mầm mống ung thư!

Thử ngước lên một lần đi! Thử đi tụi mày ạ!
Trời vẫn còn sao.
Trăng vẫn sáng vằng vặc đấy chứ!
Vui chi một ngày đời!

Đừng cười tao tụi mày nhé, đừng cười!
Đời là cả một chuỗi ngày dài. Gian nan cùng lắm cũng chỉ là vài đợt Tsunami, động đất, chiến tranh, thù hận, ghét-thương, nghèo khó, cô đơn…

Cười lên tụi mày nhé!
Hết mùa trăng, sao vẫn sáng bình thường.
 


Trầm Ngọc Lan

Nhật kí phố

Trời làm tối
lang thang vào phố
phố lao về biển
buồn kiếp dã tràng
xe tình người trên cát biển Đông

Đàn cừu ngơ ngác
trời thiếu gió
trời vắng mây
rừng đói cây
đàn cừu ngất ngây uống nắng say
phố ngả nghiêng cười
riêng em ngời mắt liếc

Tôi đứa con Panduranga
khát cơn mưa đầu mùa
mơ nắm lá me chua non
hát mãi khúc niệm ca hạn hán.

Tiếng xưa

Tôi có người tình hát rất hay
chiều nay
tình cờ nghe bài em ưa hát
tiếng người xưa chua chát trong tôi



(Theo eVăn)



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Hoa Vô Ưu [18.11.2014 16:11]
MẸ VÀ SỮA [10.09.2011 14:54]
QUÊN NGƯỜI [27.07.2011 12:21]
BIỂN & NỖI NHỚ! [30.05.2011 10:39]
Tản văn cho biển [30.05.2011 07:39]
Mỗi độ huỳnh mai [24.01.2011 11:31]
Gái Bình Định [29.05.2010 10:01]
Cộng rơm nhà Lý [09.09.2009 09:37]
Lang thang vùng ven [14.12.2008 09:20]
Tháng Ba nồm rộ * [21.04.2008 12:26]



NHỚ MẮM
VÌ SAO BAO TÀNG THIẾU SỨC SỐNG
KIẾN TRÚC TRE VIỆT NAM ĐƯỢC VINH DANH TẠI MỸ
QUÊN NGƯỜI
BỒ TÁT THÍCH QUẢNG ĐỨC VỚI QUẢ TIM BẤT DIỆT.
Mắm ruột mà quệt cà giòn...
BIỂN & NỖI NHỚ!
Tản văn cho biển
Nhìn lại nền âm nhạc Việt Nam trong thế kỷ 20
TAM QUAN TRONG KIẾN TRÚC VIỆT
Bình thơ: Vua và em - Trần Viết Dũng
Rằm giêng hát bội Phò An
Để “mọi quyền hành, lực lượng đều nơi dân”
"Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng; Không sợ nghèo, chỉ sợ lòng dân không yên"
Người Bình Định và làng Việt tại Pleiku


© Copyright 2007 - 2017 Gosanh.vn 
BẢO TÀNG GỐM CỔ GÒ SÀNH VIJAYA - CHAMPA - BÌNH ĐỊNH
Địa chỉ: khu du lịch Bãi Dại - phường Ghềnh Ráng - T/P Quy Nhơn - Bình Định.
Điện thoại: 84.0913472778 - 84.0946940666. Email: museum@gosanh.vn